赠从弟弘元诗
(南北朝)谢灵运
毖彼明泉,馥矣芳荑。扬晔神皋,澄清灵溪。灼灼吾秀,徽美皋谐。
誉必德昭,志由业栖。
憩凤于林,养龙在泉。舍潜就跃,假云翔天。饪以味变,台以明宣。
言辞戚朝,聿来鼎藩。
昔尔同事,谓予偕征。暌合无朕,聚散有情。我端北署,子腾南溟。
申非授乖,饮泪凄声。
缅邈荆巫,杳翳江湍。三千既旷,繇役实难。想像微景,延伫音翰。
因云往情,感风来叹。
寝处燕说,指辰忌薄。仳离未几,节至采获。静念霜繁,长怀景落。
人道分虑,前期靡托。
视听易狎,冲用难本。违真一差,顺性谁卷。颜子悔伤,蘧生化善。
心愧虽厚,行迷未远。平生结诚,久要罔转。警掉候风,侧望双反。

谢灵运
谢灵运(385年-433年),东晋陈郡阳夏(今河南太康)人,出生在会稽始宁(今浙江上虞),原为陈郡谢氏士族。东晋名将谢玄之孙,小名“客”,人称谢客。又以袭封康乐公,称谢康公、谢康乐。著名山水诗人,主要创作活动在刘宋时代,中国文学史上山水诗派的开创者。由谢灵运始,山水诗乃成中国文学史上的一大流派,最著名的是《山居赋》,也是见诸史册的第一位大旅行家。谢灵运还兼通史学,工于书法,翻译佛经,曾奉诏撰《晋书》。《隋书·经籍志》、《晋书》录有《谢灵运集》等14种。
《赠从弟弘元诗》拼音标注
zèng cóng dì hóng yuán shī
bì bǐ míng quán,
fù yǐ fāng tí。
yáng yē shén gāo,
chéng qīng líng xī。
zhuó zhuó wú xìu,
hūi měi gāo xié。
yù bì dé zhāo,
zhì yóu yè qī。
qì fèng yú lín,
yǎng lóng zài quán。
shè qián jìu yuè,
jiǎ yún xiáng tiān。
rèn yǐ wèi biàn,
tái yǐ míng xuān。
yán cí qī zhāo,
yù lái dǐng fán。
xī ěr tóng shì,
wèi yú xié zhēng。
kúi hé wú zhèn,
jù sàn yǒu qíng。
wǒ duān běi shǔ,
zǐ téng nán míng。
shēn fēi shòu guāi,
yǐn lèi qī shēng。
miǎn miǎo jīng wū,
yǎo yì jiāng tuān。
sān qiān jì kuàng,
yáo yì shí nán。
xiǎng xiàng wēi jǐng,
yán zhù yīn hàn。
yīn yún wǎng qíng,
gǎn fēng lái tàn。
qǐn chù yàn shuō,
zhǐ chén jì bó。
pǐ lí wèi jī,
jié zhì cǎi huò。
jìng niàn shuāng fán,
cháng huái jǐng luò。
rén dào fēn lv̀,
qián qī mǐ tuō。
shì tīng yì xiá,
chōng yòng nán běn。
wéi zhēn yī chà,
shùn xìng shúi juàn。
yán zǐ hǔi shāng,
qú shēng huà shàn。
xīn kùi sūi hòu,
xíng mí wèi yuǎn。
píng shēng jié chéng,
jǐu yào wǎng zhuǎn。
jǐng diào hòu fēng,
cè wàng shuāng fǎn。