拟魏太子邺中集诗 王粲

(南北朝)谢灵运

家本秦川,贵公子孙,遭乱流寓,自伤情多。
幽厉昔崩乱,桓灵今板荡。
伊洛既燎烟,函崤没无像。
整装辞秦川,秣马赴楚壤。
沮漳自可美,客心非外奖。
常叹诗人言,式微何由往。
上宰奉皇灵,侯伯咸宗长。
云骑乱汉南,纪郢皆扫荡。
排雾属盛明,披云对清朗。
庆泰欲重叠,公子特先赏。
不谓息肩愿,一旦值明两。
并载游邺京,方舟泛河广。
绸缪清燕娱,寂寥梁栋响。
既作长夜饮,岂顾乘日养!

谢灵运

谢灵运(385年-433年),东晋陈郡阳夏(今河南太康)人,出生在会稽始宁(今浙江上虞),原为陈郡谢氏士族。东晋名将谢玄之孙,小名“客”,人称谢客。又以袭封康乐公,称谢康公、谢康乐。著名山水诗人,主要创作活动在刘宋时代,中国文学史上山水诗派的开创者。由谢灵运始,山水诗乃成中国文学史上的一大流派,最著名的是《山居赋》,也是见诸史册的第一位大旅行家。谢灵运还兼通史学,工于书法,翻译佛经,曾奉诏撰《晋书》。《隋书·经籍志》、《晋书》录有《谢灵运集》等14种。

《拟魏太子邺中集诗 王粲》拼音标注

nǐ wèi tài zǐ yè zhōng jí shī wáng càn
jiā běn qín chuān,
gùi gōng zǐ sūn,
zāo luàn líu yù,
zì shāng qíng duō。
yōu lì xī bēng luàn,
huán líng jīn bǎn dàng。
yī luò jì liǎo yān,
hán yáo méi wú xiàng。
zhěng zhuāng cí qín chuān,
mò mǎ fù chǔ rǎng。
jū zhāng zì kě měi,
kè xīn fēi wài jiǎng。
cháng tàn shī rén yán,
shì wēi hé yóu wǎng。
shàng zǎi fèng huáng líng,
hóu bó xián zōng cháng。
yún qí luàn hàn nán,
jì yǐng jiē sǎo dàng。
pái wù shǔ shèng míng,
pī yún dùi qīng lǎng。
qìng tài yù zhòng dié,
gōng zǐ tè xiān shǎng。
bù wèi xī jiān yuàn,
yī dàn zhí míng liǎng。
bìng zài yóu yè jīng,
fāng zhōu fàn hé guǎng。
chóu móu qīng yàn yú,
jì liáo liáng dòng xiǎng。
jì zuò cháng yè yǐn,
qǐ gù chéng rì yǎng !