姑苏台杂句

(唐代)李绅

越王巧破夫差国,来献黄金重雕刻。西施醉舞花艳倾,
妒重娇娥恣妖惑。姑苏百尺晓铺开,楼楣尽化黄金台
歌清管咽欢未极,越师戈甲浮江来。伍胥抉目看吴灭,
范蠡全身霸西越。寂寞千年尽古墟,萧条两地皆明重。
灵岩香径掩禅扉,秋草荒凉遍落晖。江浦回看鸥鸟没,
碧峰斜见鹭鸶飞。如今白发星星满,却作闲官不闲散。
野寺经过惧悔尤,公程迫蹙悲秋馆。吴乡越国旧淹留,
草树烟霞昔遍游。云木梦回多感叹,不惟惆怅至长洲。

李绅

李绅(772—846)汉族,亳州(今属安徽)人,生于乌程(今浙江湖州),长于润州无锡(今属江苏)。字公垂。27岁考中进士,补国子助教。与元稹、白居易交游甚密,他一生最闪光的部分在于诗歌,他是在文学史上产生过巨大影响的新乐府运动的参与者。作有《乐府新题》20首,已佚。著有《悯农》诗两首:“锄禾日当午,汗滴禾下土,谁知盘中餐,粒粒皆辛苦。”脍炙人口,妇孺皆知,千古传诵。《全唐诗》存其诗四卷。

《姑苏台杂句》拼音标注

gū sū tái zá jù
yuè wáng qiǎo pò fū chà guó,
lái xiàn huáng jīn zhòng diāo kè。
xī shī zùi wǔ huā yàn qīng,
dù zhòng jiāo é zì yāo huò。
gū sū bǎi chǐ xiǎo pū kāi,
lóu méi jǐn huà huáng jīn tái。
gē qīng guǎn yān huān wèi jí,
yuè shī gē jiǎ fú jiāng lái。
wǔ xū jué mù kàn wú miè,
fàn lǐ quán shēn bà xī yuè。
jì mò qiān nián jǐn gǔ xū,
xiāo tiáo liǎng dì jiē míng zhòng。
líng yán xiāng jìng yǎn shàn fēi,
qīu cǎo huāng liáng biàn luò hūi。
jiāng pǔ húi kàn ōu niǎo méi,
bì fēng xié jiàn lù sī fēi。
rú jīn bái fā xīng xīng mǎn,
què zuò xián guān bù xián sàn。
yě sì jīng guò jù hǔi yóu,
gōng chéng pò cù bēi qīu guǎn。
wú xiāng yuè guó jìu yān líu,
cǎo shù yān xiá xī biàn yóu。
yún mù mèng húi duō gǎn tàn,
bù wéi chóu chàng zhì cháng zhōu。