【双调】沉醉东风_秋夜旅思二

(元代)张可久

秋夜旅思

二十五点秋更鼓声,千三百里水馆邮程。青山去路长,红树西风冷。百年人半纸虚名,得似璩源阁上僧,午睡足梅窗日影。

气球

元气初包混饨,皮囊自喜囫囵。闲田地著此身,绝世虑萦方寸。圆满也不必烦人,一脚腾空上紫云,强似向红尘乱滚。

琼珠台

琪树暖青山鹧鸪,石床平红锦氍毹。云间萼绿华,梅下蓬莱屦。倚高寒满身香露,相伴仙人倒玉壶,月明夜瑶琴一曲。

张可久

张可久(约1270~1348以后)字小山(一说名伯远,字可久,号小山)(《尧山堂外纪》);一说名张可久肖像(林晋生作)可久,字伯远,号小山(《词综》);又一说字仲远,号小山(《四库全书总目提要》),庆元(治所在今浙江宁波鄞县)人,元朝重要散曲家,剧作家,与乔吉并称“双壁”,与张养浩合为“二张”。

《【双调】沉醉东风_秋夜旅思二》拼音标注

【 shuāng diào 】 chén zùi dōng fēng _ qīu yè lv̌ sī èr
qīu yè lv̌ sī èr shí wǔ diǎn qīu gèng gǔ shēng,
qiān sān bǎi lǐ shǔi guǎn yóu chéng。
qīng shān qù lù cháng,
hóng shù xī fēng lěng。
bǎi nián rén bàn zhǐ xū míng,
dé sì qú yuán gé shàng sēng,
wǔ shùi zú méi chuāng rì yǐng。
qì qíu yuán qì chū bāo hùn tún,
pí náng zì xǐ hú lún。
xián tián dì zhù cǐ shēn,
jué shì lv̀ yíng fāng cùn。
yuán mǎn yě bù bì fán rén,
yī jiǎo téng kōng shàng zǐ yún,
qiáng sì xiàng hóng chén luàn gǔn。
qióng zhū tái qí shù nuǎn qīng shān zhè gū,
shí chuáng píng hóng jǐn qú shū。
yún jiān è lv̀ huá,
méi xià péng lái jù。
yǐ gāo hán mǎn shēn xiāng lù,
xiāng bàn xiān rén dǎo yù hú,
yuè míng yè yáo qín yī qū。