个侬 艳情
(明代)杨慎

杨慎
杨慎(1488~1559)明代文学家,明代三大才子之首。字用修,号升庵,后因流放滇南,故自称博南山人、金马碧鸡老兵。杨廷和之子,汉族,四川新都(今成都市新都区)人,祖籍庐陵。正德六年状元,官翰林院修撰,豫修武宗实录。武宗微行出居庸关,上疏抗谏。世宗继位,任经筵讲官。嘉靖三年,因“大礼议”受廷杖,谪戍终老于云南永昌卫。终明一世记诵之博,著述之富,慎可推为第一。其诗虽不专主盛唐,仍有拟右倾向。贬谪以后,特多感愤。又能文、词及散曲,论古考证之作范围颇广。著作达百余种。后人辑为《升庵集》。
《个侬 艳情》拼音标注
gè nóng yàn qíng
hèn gè nóng wú lài,
jiāo mài yǎn 、 chūn xīn tōu zhí。
cāng tái luò huā,
yī shuāng xiān yìn xià。
yuè zhí chūn jī。
wén qì bù zhī míng,
sì xiān shù yù xiāng,
shǔi biān hán guó。
luō rú jīn jiě wén xiāng zé,
cí dié xióng fēng,
dōng chéng nán mò。
hé rén qīng lián tòng xī。
kūi sòng yù lín qiáng,
wū shān níng gé。
xún xún mì mì。
yòu mù yún níng bì。
liáng yè qiān jīn,
fán huá yī xī。
chǔ gōng pàn lài líu kè。
ài cháng xìu fēng líu,
zhōng qíng hé jí。
chàng dào shì 、 fèng wéi shēn chù fù sù zú。
zhàn niǎo zhōu xuán è。
lián yī jǐn qīng cè。
jiào tán láng wǎng chūn xī。
kǒng jiā qī bié hòu qīng tiān zhí,
hé yóu zài dé。
- 上一篇:南歌子八首 其五
- 下一篇:浣溪沙 其二 杨双泉寄画扇