交河令行赠袁子变
(明代)杨慎

杨慎
杨慎(1488~1559)明代文学家,明代三大才子之首。字用修,号升庵,后因流放滇南,故自称博南山人、金马碧鸡老兵。杨廷和之子,汉族,四川新都(今成都市新都区)人,祖籍庐陵。正德六年状元,官翰林院修撰,豫修武宗实录。武宗微行出居庸关,上疏抗谏。世宗继位,任经筵讲官。嘉靖三年,因“大礼议”受廷杖,谪戍终老于云南永昌卫。终明一世记诵之博,著述之富,慎可推为第一。其诗虽不专主盛唐,仍有拟右倾向。贬谪以后,特多感愤。又能文、词及散曲,论古考证之作范围颇广。著作达百余种。后人辑为《升庵集》。
《交河令行赠袁子变》拼音标注
jiāo hé lìng xíng zèng yuán zǐ biàn
yuán hóu chū zǎi gǔ jiāo hé,
tóng zhāng mò shòu zá diāo gē。
huáng yún gāo què fāng fēi shǎo,
zǐ sāi cháng chéng fēn jīn duō。
sāng yú yìn rù piào yáo mù,
xián sòng yīn xié chì lè gē。
gōng zhǔ pí pá yù lián suǒ,
jiāng jūn yǎo niǎo jīn pán tuó。
yuán hóu diāo lóng qiě tāo bào,
bái yǔ zhǐ hūi zuò zhōng dào。
ruǎn yǔ jūn shū wáng càn shī,
lǔ lián fēi jiàn líu kūn xiào。
shǐ xìn fú diān chóu cè liáng,
hè hè wēi léng dòng běi huāng。
hǔ líng zhàng wài guān shān yuè,
yàn qǐn xiāng zhōng gǔ jiǎo shuāng。
jūn bù jiàn lóng zhōu yú yǔn wén,
hǎi qīu chuán pò bǎi wàn jūn。
yòu bù jiàn bā yú gān xīng bà,
jiāng biǎo hǔ chén xióng wú xià。
gǔ lái wén wǔ dào běn tóng,
zūn zǔ xiào tán néng chāi chōng。
lìu jūn gōng yǔ yī dīng zì,
lán yán yōu yōu fēi zhì gōng。
jǐu zhòng cè xí sī rú jiāng,
bǐng yè gēng pái xià tiān shàng。
mò jiē qí jì kùn yán chē,
hùi jiàn hàn tíng zhēng wèi shàng。