河桥篇寄用贞懋昭
(明代)杨慎
浑河流水桑乾潮,何年伐石架长桥。玄鼍窟近填乌鹊,沧海波平上赤霄。
寻源知近远,浩浩鸿流满。平连太液池,迥接昆明苑。
帝里神皋紫气中,天江析木银淇通。涧瀍卜洛应相并,灞浐朝宗讵可同。
星传云槎下城阙,电逝飙驰交冀越。桥外车音响若雷,桥畔阑干明似月。
可怜杨柳袅晴烟,才见藏鸦又噪蝉。东西沟水分岐路,南北烟霜感岁年。
沉璜使者辞芳甸,联壁才人遥出饯。别浦清沙漾縠纹,回溆秋涛收组练。
飞盖临风缓去旌,青门落日彩霞生。悬知濯锦江边梦,转见卢沟河上情。

杨慎
杨慎(1488~1559)明代文学家,明代三大才子之首。字用修,号升庵,后因流放滇南,故自称博南山人、金马碧鸡老兵。杨廷和之子,汉族,四川新都(今成都市新都区)人,祖籍庐陵。正德六年状元,官翰林院修撰,豫修武宗实录。武宗微行出居庸关,上疏抗谏。世宗继位,任经筵讲官。嘉靖三年,因“大礼议”受廷杖,谪戍终老于云南永昌卫。终明一世记诵之博,著述之富,慎可推为第一。其诗虽不专主盛唐,仍有拟右倾向。贬谪以后,特多感愤。又能文、词及散曲,论古考证之作范围颇广。著作达百余种。后人辑为《升庵集》。
《河桥篇寄用贞懋昭》拼音标注
hé qiáo piān jì yòng zhēn mào zhāo
hún hé líu shǔi sāng gān cháo,
hé nián fá shí jià cháng qiáo。
xuán tuó kū jìn tián wū què,
cāng hǎi bō píng shàng chì xiāo。
xún yuán zhī jìn yuǎn,
hào hào hóng líu mǎn。
píng lián tài yè chí,
jiǒng jiē kūn míng yuàn。
dì lǐ shén gāo zǐ qì zhōng,
tiān jiāng xī mù yín qí tōng。
jiàn chán bǔ luò yìng xiāng bìng,
bà chǎn zhāo zōng jù kě tóng。
xīng chuán yún chá xià chéng què,
diàn shì biāo chí jiāo jì yuè。
qiáo wài chē yīn xiǎng ruò léi,
qiáo pàn lán gān míng sì yuè。
kě lián yáng lǐu niǎo qíng yān,
cái jiàn cáng yā yòu zào chán。
dōng xī gōu shǔi fēn qí lù,
nán běi yān shuāng gǎn sùi nián。
chén huáng shǐ zhě cí fāng diàn,
lián bì cái rén yáo chū jiàn。
bié pǔ qīng shā yàng hú wén,
húi xù qīu tāo shōu zǔ liàn。
fēi gài lín fēng huǎn qù jīng,
qīng mén luò rì cǎi xiá shēng。
xuán zhī zhuó jǐn jiāng biān mèng,
zhuǎn jiàn lú gōu hé shàng qíng。
- 上一篇:结交行赠张季文兼寄刘建之
- 下一篇:后河激歌 其一