邹生行赠谦之编修谪官广德
(明代)杨慎

杨慎
杨慎(1488~1559)明代文学家,明代三大才子之首。字用修,号升庵,后因流放滇南,故自称博南山人、金马碧鸡老兵。杨廷和之子,汉族,四川新都(今成都市新都区)人,祖籍庐陵。正德六年状元,官翰林院修撰,豫修武宗实录。武宗微行出居庸关,上疏抗谏。世宗继位,任经筵讲官。嘉靖三年,因“大礼议”受廷杖,谪戍终老于云南永昌卫。终明一世记诵之博,著述之富,慎可推为第一。其诗虽不专主盛唐,仍有拟右倾向。贬谪以后,特多感愤。又能文、词及散曲,论古考证之作范围颇广。著作达百余种。后人辑为《升庵集》。
《邹生行赠谦之编修谪官广德》拼音标注
zōu shēng xíng zèng qiān zhī biān xīu zhé guān guǎng dé
hùi xīng yè sǎo wén chāng gōng,
tiān xià xué shì bēi tú qióng。
zōu shēng shàng shū jiào chāng gé,
jǐu bēi hǔ bào shúi wèi tōng。
léi gōng nù hào yù nv̌ xiào,
qíu nú luán fèng súi shā chóng。
huò shēn lóng qū yìng wù lǐ,
qū diào zhí xián xīu yáo tóng。
jūn bù jiàn jiǎ shēng xī yù hàn wén dì,
yī shū fǎn fù shuāng líu tì。
zhōng chén zì gǔ yōu shèng míng,
jìn shì hé céng wàng xiàn tì。
shí qú tiān lù jūn shǎo nián,
wén cǎi zhào yào jīn huá yán。
cóng sì nǐ fèn huò lín bǐ,
fēng chēng sī chén gòu zhì piān。
yǐ zī hù luò gān líu fàng,
jīn mǎ cháng míng xià xiān zhàng。
běi jí xiāo yáo zǐ qì bàng,
nán líng páng fó dān qīu shàng。
liáng fēng xiāo xiāo chūi wǔ liǎng,
dēng fán liáo chěng píng yuán wàng。
qiān kè xīn súi jiāng shǔi líu,
yóu zǐ mèng rào fú yún zhàng。
qīng shāng yín,
jī chǔ chàng。
jǐu lán jí jié qì bēi zhuàng,
yuè hán jiāng qīng jiàn guāng dàng。
shǔi yǒu jiāo chī lù xī xiàng,
gǎn kǎi zèng jūn súi jūn xiàng。
jūn xiàng jiāng hú tuō wǎng luō,
wǒ yān jīng yì zǔ yān bō。
chéng fēng yān dé qí hóng hú,
wàn lǐ xiāng súi yī yǔ guò。
- 上一篇:太史萧宗乐半间园八咏 其六 莲地
- 下一篇:明湖篇赠罗野庭