送周世宁进士归楚
(明代)杨慎
周郎同榜复同庚,琼树风流四座倾。薇省争传八叉赋,杏园都重数车声。
鸣佩晓随鹓鹭簉,望云春隔凤皇城。素衣应染缁尘久,燕雁荆鸿几回首。
秋后萧林转北风,烟中五两随南斗。东南今巳静风尘,舵鼓渔灯夜问津。
枫林日出明丹叶,瓜步潮来没白蘋。铜堤折柳惊霜早,赤壁吹箫见月新。
舣舟停榜郧西沚,展爱高堂承燕喜。梅花索笑侍斑衣,椒酒扬芳称玉匜。
少年何事独迟回,枕藉离骚纫兰芷。相思早订相见期,勿使美人娟娟隔湘水。

杨慎
杨慎(1488~1559)明代文学家,明代三大才子之首。字用修,号升庵,后因流放滇南,故自称博南山人、金马碧鸡老兵。杨廷和之子,汉族,四川新都(今成都市新都区)人,祖籍庐陵。正德六年状元,官翰林院修撰,豫修武宗实录。武宗微行出居庸关,上疏抗谏。世宗继位,任经筵讲官。嘉靖三年,因“大礼议”受廷杖,谪戍终老于云南永昌卫。终明一世记诵之博,著述之富,慎可推为第一。其诗虽不专主盛唐,仍有拟右倾向。贬谪以后,特多感愤。又能文、词及散曲,论古考证之作范围颇广。著作达百余种。后人辑为《升庵集》。
《送周世宁进士归楚》拼音标注
sòng zhōu shì níng jìn shì gūi chǔ
zhōu láng tóng bǎng fù tóng gēng,
qióng shù fēng líu sì zuò qīng。
wéi shěng zhēng chuán bā chā fù,
xìng yuán dū zhòng shù chē shēng。
míng pèi xiǎo súi yuān lù chòu,
wàng yún chūn gé fèng huáng chéng。
sù yī yìng rǎn zī chén jǐu,
yàn yàn jīng hóng jī húi shǒu。
qīu hòu xiāo lín zhuǎn běi fēng,
yān zhōng wǔ liǎng súi nán dǒu。
dōng nán jīn sì jìng fēng chén,
duò gǔ yú dēng yè wèn jīn。
fēng lín rì chū míng dān yè,
guā bù cháo lái méi bái pín。
tóng dī zhé lǐu liáng shuāng zǎo,
chì bì chūi xiāo jiàn yuè xīn。
yǐ zhōu tíng bǎng yún xī zhǐ,
zhǎn ài gāo táng chéng yàn xǐ。
méi huā suǒ xiào shì bān yī,
jiāo jǐu yáng fāng chēng yù yí。
shǎo nián hé shì dú chí húi,
zhěn jiè lí sāo rèn lán zhǐ。
xiāng sī zǎo dìng xiāng jiàn qī,
wù shǐ měi rén juān juān gé xiāng shǔi。