之京师展墓

(宋代)晁补之

短辔驭羸马,驰驱曹济间。商飙折劲木,萧瑟道里寒。

况复慕所天,恻怆摧心肝。游子叹时迈,慈母怜衣单。

来时凭窗哭,五妹垂修鬟。季弟主菽粟,孺妻爨茅菅。

悼我无令人,莫奉堂上欢。岂无萱草诗,终日倚门阑。

念昔常独立,所闻诗礼难。我尚未成人,遭罹此忧患。

岁晏念坟墓,仳离百哀攒。何时奉灵车,辛苦向此还。

亲寡气力微,傍人祝加餐。愿言薄志节,苟生无形颜。

晁补之

晁补之(公元1053年—公元1110年),字无咎,号归来子,汉族,济州巨野(今属山东巨野县)人,北宋时期著名文学家。为“苏门四学士”(另有北宋诗人黄庭坚、秦观、张耒)之一。曾任吏部员外郎、礼部郎中。 工书画,能诗词,善属文。与张耒并称“晁张”。其散文语言凝练、流畅,风格近柳宗元。诗学陶渊明。其词格调豪爽,语言清秀晓畅,近苏轼。但其诗词流露出浓厚的消极归隐思想。著有《鸡肋集》、《晁氏琴趣外篇》等。

《之京师展墓》拼音标注

zhī jīng shī zhǎn mù
duǎn pèi yù léi mǎ,
chí qū cáo jì jiān。
shāng biāo zhé jìng mù,
xiāo sè dào lǐ hán。
kuàng fù mù suǒ tiān,
cè chuàng cūi xīn gān。
yóu zǐ tàn shí mài,
cí mǔ lián yī dān。
lái shí píng chuāng kū,
wǔ mèi chúi xīu huán。
jì dì zhǔ shú sù,
rú qī cuàn máo jiān。
dào wǒ wú lìng rén,
mò fèng táng shàng huān。
qǐ wú xuān cǎo shī,
zhōng rì yǐ mén lán。
niàn xī cháng dú lì,
suǒ wén shī lǐ nán。
wǒ shàng wèi chéng rén,
zāo lí cǐ yōu huàn。
sùi yàn niàn fén mù,
pǐ lí bǎi āi zǎn。
hé shí fèng líng chē,
xīn kǔ xiàng cǐ huán。
qīn guǎ qì lì wēi,
bàng rén zhù jiā cān。
yuàn yán bó zhì jié,
gǒu shēng wú xíng yán。