满江红·莫话南征

(宋代)晁补之

莫话南征,船头转、三千余里。未叹此、浮生飘荡,但伤佳会。满眼青山芳草外,半篙碧水斜阳里。问此中、何处芰荷深,渔人指。
清时事,羁游意。尽付与,狂歌醉。有多才南阮,自为知己。不似朱公江海去,未成陶令田园计。便楚乡、风景胜吾乡,何人对。

晁补之

晁补之(公元1053年—公元1110年),字无咎,号归来子,汉族,济州巨野(今属山东巨野县)人,北宋时期著名文学家。为“苏门四学士”(另有北宋诗人黄庭坚、秦观、张耒)之一。曾任吏部员外郎、礼部郎中。 工书画,能诗词,善属文。与张耒并称“晁张”。其散文语言凝练、流畅,风格近柳宗元。诗学陶渊明。其词格调豪爽,语言清秀晓畅,近苏轼。但其诗词流露出浓厚的消极归隐思想。著有《鸡肋集》、《晁氏琴趣外篇》等。

《满江红·莫话南征》拼音标注

mǎn jiāng hóng · mò huà nán zhēng
mò huà nán zhēng,
chuán tóu zhuǎn 、 sān qiān yú lǐ。
wèi tàn cǐ 、 fú shēng piāo dàng,
dàn shāng jiā hùi。
mǎn yǎn qīng shān fāng cǎo wài,
bàn gāo bì shǔi xié yáng lǐ。
wèn cǐ zhōng 、 hé chù jì hé shēn,
yú rén zhǐ。
qīng shí shì,
jī yóu yì。
jǐn fù yǔ,
kuáng gē zùi。
yǒu duō cái nán ruǎn,
zì wèi zhī jǐ。
bù sì zhū gōng jiāng hǎi qù,
wèi chéng táo lìng tián yuán jì。
biàn chǔ xiāng 、 fēng jǐng shèng wú xiāng,
hé rén dùi。