奉和圣制送张尚书巡边

(唐代)王翰

紫绶尚书印,朱輧丞相车。登朝身许国,出阃将辞家。
不惮朝蒸苦,亲尝走集赊。选徒军有政,誓卒尔无哗。
帝乐风初起,王城日半斜。宠行流圣作,寅饯照台华。
骑历河南树,旌摇塞北沙。荣怀应尽服,严杀已先加。
业峻灵祇保,功成道路嗟。宁如凿空使,远致石榴花。

王翰

王翰(公元687年~726年),字子羽,并州晋阳(今山西太原市)人,唐代边塞诗人。与王昌龄同时期,王翰这样一个有才气的诗人,其集不传。其诗载于《全唐诗》的,仅有14首。登进士第,举直言极谏,调昌乐尉。复举超拔群类,召为秘书正字。擢通事舍人、驾部员外。出为汝州长史,改仙州别驾。

《奉和圣制送张尚书巡边》拼音标注

fèng hé shèng zhì sòng zhāng shàng shū xún biān
zǐ shòu shàng shū yìn,
zhū pián chéng xiāng chē。
dēng zhāo shēn xǔ guó,
chū kǔn jiāng cí jiā。
bù dàn zhāo zhēng kǔ,
qīn cháng zǒu jí shē。
xuǎn tú jūn yǒu zhèng,
shì zú ěr wú huā。
dì lè fēng chū qǐ,
wáng chéng rì bàn xié。
chǒng xíng líu shèng zuò,
yín jiàn zhào tái huá。
qí lì hé nán shù,
jīng yáo sāi běi shā。
róng huái yìng jǐn fú,
yán shā yǐ xiān jiā。
yè jùn líng qí bǎo,
gōng chéng dào lù jiē。
níng rú záo kōng shǐ,
yuǎn zhì shí líu huā。