喜雨二首 其二

(唐代)王翰

鸣鸠拖雨过中条,清意令人酒半消。香霭画帘凝不动,烟沉绿树聚还飘。

大田多稼望中变,八月沧江枕上潮。耕凿虽勤皆帝力,升平今见到渔樵。

王翰

王翰(公元687年~726年),字子羽,并州晋阳(今山西太原市)人,唐代边塞诗人。与王昌龄同时期,王翰这样一个有才气的诗人,其集不传。其诗载于《全唐诗》的,仅有14首。登进士第,举直言极谏,调昌乐尉。复举超拔群类,召为秘书正字。擢通事舍人、驾部员外。出为汝州长史,改仙州别驾。

《喜雨二首 其二》拼音标注

xǐ yǔ èr shǒu qí èr
míng jīu tuō yǔ guò zhōng tiáo,
qīng yì lìng rén jǐu bàn xiāo。
xiāng ǎi huà lián níng bù dòng,
yān chén lv̀ shù jù huán piāo。
dà tián duō jià wàng zhōng biàn,
bā yuè cāng jiāng zhěn shàng cháo。
gēng záo sūi qín jiē dì lì,
shēng píng jīn jiàn dào yú qiáo。