和悼亡二首 其一

(唐代)王翰

梦觉西窗泪暗流,不堪春尽独登楼。蛛丝度过萦罗幌,燕子飞来上玉钩。

心事不随蕉叶展,泪痕更比烛花稠。从今不傍阑干角,曾倚琼肩对月讴。

王翰

王翰(公元687年~726年),字子羽,并州晋阳(今山西太原市)人,唐代边塞诗人。与王昌龄同时期,王翰这样一个有才气的诗人,其集不传。其诗载于《全唐诗》的,仅有14首。登进士第,举直言极谏,调昌乐尉。复举超拔群类,召为秘书正字。擢通事舍人、驾部员外。出为汝州长史,改仙州别驾。

《和悼亡二首 其一》拼音标注

hé dào wáng èr shǒu qí yī
mèng jué xī chuāng lèi àn líu,
bù kān chūn jǐn dú dēng lóu。
zhū sī dù guò yíng luō huǎng,
yàn zǐ fēi lái shàng yù gōu。
xīn shì bù súi jiāo yè zhǎn,
lèi hén gèng bǐ zhú huā chóu。
cóng jīn bù bàng lán gān jiǎo,
céng yǐ qióng jiān dùi yuè ōu。