徐士清墨竹
(唐代)王翰
士清世上清狂士,狂写墨竹竟得名。狂发拈笔写一个,铁竟出海珊瑚青。
持缣候谒四方客,醉卧木榻呼不醒。如山白璧不敢换,时拂素壁千竿成。
士清士清狂且真,死为狂鬼应有神。南山松下昔有坟,坟作平地松为薪。
壁间墨竹墨如新,我诗便作筼筜记,千载更有如斯人。
王翰
王翰(公元687年~726年),字子羽,并州晋阳(今山西太原市)人,唐代边塞诗人。与王昌龄同时期,王翰这样一个有才气的诗人,其集不传。其诗载于《全唐诗》的,仅有14首。登进士第,举直言极谏,调昌乐尉。复举超拔群类,召为秘书正字。擢通事舍人、驾部员外。出为汝州长史,改仙州别驾。
《徐士清墨竹》拼音标注
xú shì qīng mò zhú
shì qīng shì shàng qīng kuáng shì,
kuáng xiě mò zhú jìng dé míng。
kuáng fā nián bǐ xiě yī gè,
tiě jìng chū hǎi shān hú qīng。
chí jiān hòu yè sì fāng kè,
zùi wò mù tà hū bù xǐng。
rú shān bái bì bù gǎn huàn,
shí fú sù bì qiān gān chéng。
shì qīng shì qīng kuáng qiě zhēn,
sǐ wèi kuáng gǔi yìng yǒu shén。
nán shān sōng xià xī yǒu fén,
fén zuò píng dì sōng wèi xīn。
bì jiān mò zhú mò rú xīn,
wǒ shī biàn zuò yún dāng jì,
qiān zài gèng yǒu rú sī rén。