具庆堂诗为临颍教谕张朝宗作
(唐代)王翰
沱江之水清如玉,紫霞山高翠堪掬。山下华堂画不如,蔼蔼苍烟荫乔木。
翁媪相扶近百年,遗经教子成世贤。一朝典教来颍川,孝心养亲人共怜。
少者割鲜长行酒,具庆人间更稀有。昔年闻说朱寿昌,何似贤名世难朽。
时向宾筵戏綵衣,新诗千首总珠玑。它年复领天官荐,除书更捧欢亲闱。
王翰
王翰(公元687年~726年),字子羽,并州晋阳(今山西太原市)人,唐代边塞诗人。与王昌龄同时期,王翰这样一个有才气的诗人,其集不传。其诗载于《全唐诗》的,仅有14首。登进士第,举直言极谏,调昌乐尉。复举超拔群类,召为秘书正字。擢通事舍人、驾部员外。出为汝州长史,改仙州别驾。
《具庆堂诗为临颍教谕张朝宗作》拼音标注
jù qìng táng shī wèi lín yǐng jiào yù zhāng zhāo zōng zuò
tuó jiāng zhī shǔi qīng rú yù,
zǐ xiá shān gāo cùi kān jú。
shān xià huá táng huà bù rú,
ǎi ǎi cāng yān yìn qiáo mù。
wēng ǎo xiāng fú jìn bǎi nián,
yí jīng jiào zǐ chéng shì xián。
yī zhāo diǎn jiào lái yǐng chuān,
xiào xīn yǎng qīn rén gòng lián。
shǎo zhě gē xiān cháng xíng jǐu,
jù qìng rén jiān gèng xī yǒu。
xī nián wén shuō zhū shòu chāng,
hé sì xián míng shì nán xǐu。
shí xiàng bīn yán xì cǎi yī,
xīn shī qiān shǒu zǒng zhū jī。
tā nián fù lǐng tiān guān jiàn,
chú shū gèng pěng huān qīn wéi。