题上清张真人画阴厓长啸图
(唐代)王翰
穹厓壁立三千尺,万梃苍官并厓立。半空垂瀑似飞龙,怪并秋阴护苔色。
水边鹄立是神仙,意欲飞空陵紫烟。白云不隔华阳洞,绿波远入桃花源。
羽衣翩翩无觅处,万壑千岩锁烟雾。龙吟凤噭下青冥,天风振落三花树。
上清宫中仙子家,兴来绕笔飞烟霞。苏门一啸闻千古,但恨不得随仙槎。
王翰
王翰(公元687年~726年),字子羽,并州晋阳(今山西太原市)人,唐代边塞诗人。与王昌龄同时期,王翰这样一个有才气的诗人,其集不传。其诗载于《全唐诗》的,仅有14首。登进士第,举直言极谏,调昌乐尉。复举超拔群类,召为秘书正字。擢通事舍人、驾部员外。出为汝州长史,改仙州别驾。
《题上清张真人画阴厓长啸图》拼音标注
tí shàng qīng zhāng zhēn rén huà yīn yá cháng xiào tú
qióng yá bì lì sān qiān chǐ,
wàn tǐng cāng guān bìng yá lì。
bàn kōng chúi pù sì fēi lóng,
guài bìng qīu yīn hù tái sè。
shǔi biān hú lì shì shén xiān,
yì yù fēi kōng líng zǐ yān。
bái yún bù gé huá yáng dòng,
lv̀ bō yuǎn rù táo huā yuán。
yǔ yī piān piān wú mì chù,
wàn hè qiān yán suǒ yān wù。
lóng yín fèng jiào xià qīng míng,
tiān fēng zhèn luò sān huā shù。
shàng qīng gōng zhōng xiān zǐ jiā,
xīng lái rào bǐ fēi yān xiá。
sū mén yī xiào wén qiān gǔ,
dàn hèn bù dé súi xiān chá。