铸镜行

(唐代)王翰

妾念嫁时新铸镜,铸成团团秋月色。从夫从军藏入匣,镜面已昏妾面隔。

红颜落为霜叶枯,绿发已随秋草白。妾颜虽改心不转,手携团镜情脉脉。

昨日书来在桑乾,新衣未寄旧衣单。秋风入户吹罗幌,妾身未衣念郎寒。

何时降王来款塞,罢负长戈卸征铠。归来对镜试春衫,团镜重磨妾扫黛。

王翰

王翰(公元687年~726年),字子羽,并州晋阳(今山西太原市)人,唐代边塞诗人。与王昌龄同时期,王翰这样一个有才气的诗人,其集不传。其诗载于《全唐诗》的,仅有14首。登进士第,举直言极谏,调昌乐尉。复举超拔群类,召为秘书正字。擢通事舍人、驾部员外。出为汝州长史,改仙州别驾。

《铸镜行》拼音标注

zhù jìng xíng
qiè niàn jià shí xīn zhù jìng,
zhù chéng tuán tuán qīu yuè sè。
cóng fū cóng jūn cáng rù xiá,
jìng miàn yǐ hūn qiè miàn gé。
hóng yán luò wèi shuāng yè kū,
lv̀ fā yǐ súi qīu cǎo bái。
qiè yán sūi gǎi xīn bù zhuǎn,
shǒu xié tuán jìng qíng mài mài。
zuó rì shū lái zài sāng gān,
xīn yī wèi jì jìu yī dān。
qīu fēng rù hù chūi luō huǎng,
qiè shēn wèi yī niàn láng hán。
hé shí jiàng wáng lái kuǎn sāi,
bà fù cháng gē xiè zhēng kǎi。
gūi lái dùi jìng shì chūn shān,
tuán jìng zhòng mó qiè sǎo dài。