四老

(唐代)王翰

汉祖匿私爱,吕氏不宁处。大位垂转易,祸福在反覆。

谏口徒期期,不胜留侯术。四老高蹈士,斯出亦颇辱。

安刘实灭刘,为赵速剪戮。周昌纵强相,何济几上肉。

激烈鸿鹄歌,不救身后毒。子房多庙算,此举良不足。

王翰

王翰(公元687年~726年),字子羽,并州晋阳(今山西太原市)人,唐代边塞诗人。与王昌龄同时期,王翰这样一个有才气的诗人,其集不传。其诗载于《全唐诗》的,仅有14首。登进士第,举直言极谏,调昌乐尉。复举超拔群类,召为秘书正字。擢通事舍人、驾部员外。出为汝州长史,改仙州别驾。

《四老》拼音标注

sì lǎo
hàn zǔ nì sī ài,
lv̌ shì bù níng chù。
dà wèi chúi zhuǎn yì,
huò fú zài fǎn fù。
jiàn kǒu tú qī qī,
bù shèng líu hóu zhú。
sì lǎo gāo dǎo shì,
sī chū yì pǒ rǔ。
ān líu shí miè líu,
wèi zhào sù jiǎn lù。
zhōu chāng zòng qiáng xiāng,
hé jì jī shàng ròu。
jī liè hóng hú gē,
bù jìu shēn hòu dú。
zǐ fáng duō miào suàn,
cǐ jǔ liáng bù zú。