古诗五首 其四

(唐代)王翰

夷齐千载后,西山淡无姿。贤人千载生,空林老蕨薇。

青青庙前柏,高高堂下碑。空山阅今古,同与天地摧。

倜傥鲁连子,抱义不逢时。片言为解纷,尺素杀军师。

耻秦誓蹈海,辞赵非金为。颓波无回流,砥柱高崔嵬。

芳名在简策,壮士饮风仪。

王翰

王翰(公元687年~726年),字子羽,并州晋阳(今山西太原市)人,唐代边塞诗人。与王昌龄同时期,王翰这样一个有才气的诗人,其集不传。其诗载于《全唐诗》的,仅有14首。登进士第,举直言极谏,调昌乐尉。复举超拔群类,召为秘书正字。擢通事舍人、驾部员外。出为汝州长史,改仙州别驾。

《古诗五首 其四》拼音标注

gǔ shī wǔ shǒu qí sì
yí qí qiān zài hòu,
xī shān dàn wú zī。
xián rén qiān zài shēng,
kōng lín lǎo jué wéi。
qīng qīng miào qián bǎi,
gāo gāo táng xià bēi。
kōng shān yuè jīn gǔ,
tóng yǔ tiān dì cūi。
tì tǎng lǔ lián zǐ,
bào yì bù féng shí。
piàn yán wèi jiě fēn,
chǐ sù shā jūn shī。
chǐ qín shì dǎo hǎi,
cí zhào fēi jīn wèi。
túi bō wú húi líu,
dǐ zhù gāo cūi wéi。
fāng míng zài jiǎn cè,
zhuàng shì yǐn fēng yí。