王翰
王翰(公元687年~726年),字子羽,并州晋阳(今山西太原市)人,唐代边塞诗人。与王昌龄同时期,王翰这样一个有才气的诗人,其集不传。其诗载于《全唐诗》的,仅有14首。登进士第,举直言极谏,调昌乐尉。复举超拔群类,召为秘书正字。擢通事舍人、驾部员外。出为汝州长史,改仙州别驾。
《白桃花》拼音标注
bái táo huā
wǔ líng xiān zǐ yàn hóng cháng,
yù yǔ lí huā dǒu jìng fāng。
cūi hù zài lái nán yìng miàn,
líu láng gūi qù bù chéng zhuāng。
qīng tiáo biàn lǐ wú fán rǔi,
piǎo dì yí méi qiàn yì xiāng。
mò shàng kàn shí piān bèi nǎo,
nán yín nán rèn gèng nán wàng。