寄董仲伦四首 其一

(唐代)王翰

天地清空一点尘,此身聚散梦难真。闭门咸谷花争发,策梦王官草自春。

荣辱尽抛身世了,行藏都入笑谈新。堂堂正道行将去,更莫回头别问津。

王翰

王翰(公元687年~726年),字子羽,并州晋阳(今山西太原市)人,唐代边塞诗人。与王昌龄同时期,王翰这样一个有才气的诗人,其集不传。其诗载于《全唐诗》的,仅有14首。登进士第,举直言极谏,调昌乐尉。复举超拔群类,召为秘书正字。擢通事舍人、驾部员外。出为汝州长史,改仙州别驾。

《寄董仲伦四首 其一》拼音标注

jì dǒng zhòng lún sì shǒu qí yī
tiān dì qīng kōng yī diǎn chén,
cǐ shēn jù sàn mèng nán zhēn。
bì mén xián gǔ huā zhēng fā,
cè mèng wáng guān cǎo zì chūn。
róng rǔ jǐn pāo shēn shì le,
xíng cáng dū rù xiào tán xīn。
táng táng zhèng dào xíng jiāng qù,
gèng mò húi tóu bié wèn jīn。