王翰
王翰(公元687年~726年),字子羽,并州晋阳(今山西太原市)人,唐代边塞诗人。与王昌龄同时期,王翰这样一个有才气的诗人,其集不传。其诗载于《全唐诗》的,仅有14首。登进士第,举直言极谏,调昌乐尉。复举超拔群类,召为秘书正字。擢通事舍人、驾部员外。出为汝州长史,改仙州别驾。
《底柱鸣澜》拼音标注
dǐ zhù míng lán
yī zhù tíng tíng sì xuē chéng,
xiá shēn yún lěng gǔ tái qīng。
húi bō fú mò shuāng lún zhuǎn,
jù gǔ piāo shān wàn gǔ míng。
gǔi záo shàng líu shén yǔ jī,
lóng tú gāo gǒng dì yú líng。
zhī jīn shèng dài dāng chéng rùi,
zhí dài hé nián shǐ jiàn qīng。