再游竹林寺

(唐代)王翰

碑石千年记李唐,高僧神异更张皇。山间木润龙腾气,林际灯明佛放光。

金舌有人传正印,石头无客问空王。我来暂借禅床坐,闲漱清泉净水香。

王翰

王翰(公元687年~726年),字子羽,并州晋阳(今山西太原市)人,唐代边塞诗人。与王昌龄同时期,王翰这样一个有才气的诗人,其集不传。其诗载于《全唐诗》的,仅有14首。登进士第,举直言极谏,调昌乐尉。复举超拔群类,召为秘书正字。擢通事舍人、驾部员外。出为汝州长史,改仙州别驾。

《再游竹林寺》拼音标注

zài yóu zhú lín sì
bēi shí qiān nián jì lǐ táng,
gāo sēng shén yì gèng zhāng huáng。
shān jiān mù rùn lóng téng qì,
lín jì dēng míng fó fàng guāng。
jīn shé yǒu rén chuán zhèng yìn,
shí tóu wú kè wèn kōng wáng。
wǒ lái zàn jiè shàn chuáng zuò,
xián shù qīng quán jìng shǔi xiāng。