重游柏塔寺有感

(唐代)王翰

曾伴衰翁宿上房,海榴树下挂诗囊。白云隔洞迷鸡犬,翠竹摧梢失凤凰。

灵籁声回惊殿铎,雨花香散满禅床。远公化去谁同话,月落空庭塔影长。

王翰

王翰(公元687年~726年),字子羽,并州晋阳(今山西太原市)人,唐代边塞诗人。与王昌龄同时期,王翰这样一个有才气的诗人,其集不传。其诗载于《全唐诗》的,仅有14首。登进士第,举直言极谏,调昌乐尉。复举超拔群类,召为秘书正字。擢通事舍人、驾部员外。出为汝州长史,改仙州别驾。

《重游柏塔寺有感》拼音标注

zhòng yóu bǎi tǎ sì yǒu gǎn
céng bàn shuāi wēng sù shàng fáng,
hǎi líu shù xià guà shī náng。
bái yún gé dòng mí jī quǎn,
cùi zhú cūi shāo shī fèng huáng。
líng lài shēng húi liáng diàn duó,
yǔ huā xiāng sàn mǎn shàn chuáng。
yuǎn gōng huà qù shúi tóng huà,
yuè luò kōng tíng tǎ yǐng cháng。