送陈惟一司训还鄢陵伯振教授写墨竹以送予就题于上

(唐代)王翰

曾上陈家聚德亭,云孙典教继家声。许由祠下花连坞,彭祖岗边水绕城。

纂史王门存藻鉴,横经庠序乐群英。广文特写寒梢碧,为表平生一节贞。

王翰

王翰(公元687年~726年),字子羽,并州晋阳(今山西太原市)人,唐代边塞诗人。与王昌龄同时期,王翰这样一个有才气的诗人,其集不传。其诗载于《全唐诗》的,仅有14首。登进士第,举直言极谏,调昌乐尉。复举超拔群类,召为秘书正字。擢通事舍人、驾部员外。出为汝州长史,改仙州别驾。

《送陈惟一司训还鄢陵伯振教授写墨竹以送予就题于上》拼音标注

sòng chén wéi yī sī xùn huán yān líng bó zhèn jiào shòu xiě mò zhú yǐ sòng yú jìu tí yú shàng
céng shàng chén jiā jù dé tíng,
yún sūn diǎn jiào jì jiā shēng。
xǔ yóu cí xià huā lián wù,
péng zǔ gǎng biān shǔi rào chéng。
zuǎn shǐ wáng mén cún zǎo jiàn,
héng jīng xiáng xù lè qún yīng。
guǎng wén tè xiě hán shāo bì,
wèi biǎo píng shēng yī jié zhēn。