琴月轩诗卷

(唐代)王翰

幽人独坐敞华亭,霁宇无尘河汉横。窗纸渐明知月上,琴丝微冷觉秋生。

霜凝碧树乌三绕,露下苍苔鹤一鸣。更得梅花相慰藉,闻香三弄不胜清。

王翰

王翰(公元687年~726年),字子羽,并州晋阳(今山西太原市)人,唐代边塞诗人。与王昌龄同时期,王翰这样一个有才气的诗人,其集不传。其诗载于《全唐诗》的,仅有14首。登进士第,举直言极谏,调昌乐尉。复举超拔群类,召为秘书正字。擢通事舍人、驾部员外。出为汝州长史,改仙州别驾。

《琴月轩诗卷》拼音标注

qín yuè xuān shī juàn
yōu rén dú zuò chǎng huá tíng,
jì yǔ wú chén hé hàn héng。
chuāng zhǐ jiàn míng zhī yuè shàng,
qín sī wēi lěng jué qīu shēng。
shuāng níng bì shù wū sān rào,
lù xià cāng tái hè yī míng。
gèng dé méi huā xiāng wèi jiè,
wén xiāng sān nòng bù shèng qīng。