送陈词训回京
(唐代)王翰
几年踪迹困名场,一第栖迟又可伤。旅眼惯看秦树碧,征衣尚染洛尘黄。
燕城北望云山断,京国南归道路长。我欲留君同是客,骊驹初唱劝离觞。
王翰
王翰(公元687年~726年),字子羽,并州晋阳(今山西太原市)人,唐代边塞诗人。与王昌龄同时期,王翰这样一个有才气的诗人,其集不传。其诗载于《全唐诗》的,仅有14首。登进士第,举直言极谏,调昌乐尉。复举超拔群类,召为秘书正字。擢通事舍人、驾部员外。出为汝州长史,改仙州别驾。
《送陈词训回京》拼音标注
sòng chén cí xùn húi jīng
jī nián zōng jī kùn míng cháng,
yī dì qī chí yòu kě shāng。
lv̌ yǎn guàn kàn qín shù bì,
zhēng yī shàng rǎn luò chén huáng。
yàn chéng běi wàng yún shān duàn,
jīng guó nán gūi dào lù cháng。
wǒ yù líu jūn tóng shì kè,
lí jū chū chàng quàn lí shāng。