王翰
王翰(公元687年~726年),字子羽,并州晋阳(今山西太原市)人,唐代边塞诗人。与王昌龄同时期,王翰这样一个有才气的诗人,其集不传。其诗载于《全唐诗》的,仅有14首。登进士第,举直言极谏,调昌乐尉。复举超拔群类,召为秘书正字。擢通事舍人、驾部员外。出为汝州长史,改仙州别驾。
《和马子英见寄韵》拼音标注
hé mǎ zǐ yīng jiàn jì yùn
shí nián líu luò xiàng yán zhōu,
pàn yǔ líu líng zuò zùi yóu。
wàng guó gū zhōng tú zì fèn,
chí shēn zhí dào gèng hé qíu。
fú yún wǎng shì liáng chūn mèng,
luò rì qióng tú qǐ mù chóu。
lài yǒu gù rén xiāng yì zài,
biàn tí chǐ dú hǎi xī tóu。