言怀呈董仲纶训导

(唐代)王翰

南山有佳树,众鸟寒相依。
佳树何团圆,岁暮心不移。
高枝聊可嬉,低枝安我栖。
有巢不能庇,敢望故林飞。
古剑光射斗,陆沈还不朽。
欲淬使之利,持此恐伤手。
不若两钱锥,反以得取售。
向市空抱归,令人颜甚厚。
<虫虎>蝓涎自濡,蛟龙嘘成云。
<虫虎>蝓以自足,蛟龙或可驯。
大小各逍遥,雕鷃何足论。
方崔秋气高,大宇何萧骚。
主人有西成,客子免焦劳。
道途何纵横,使我颜色消。
世故多纷纭,万事徒謷謷。
一笑欲拂衣,青山频见招。

王翰

王翰(公元687年~726年),字子羽,并州晋阳(今山西太原市)人,唐代边塞诗人。与王昌龄同时期,王翰这样一个有才气的诗人,其集不传。其诗载于《全唐诗》的,仅有14首。登进士第,举直言极谏,调昌乐尉。复举超拔群类,召为秘书正字。擢通事舍人、驾部员外。出为汝州长史,改仙州别驾。

《言怀呈董仲纶训导》拼音标注

yán huái chéng dǒng zhòng lún xùn dǎo
nán shān yǒu jiā shù,
zhòng niǎo hán xiāng yī。
jiā shù hé tuán yuán,
sùi mù xīn bù yí。
gāo zhī liáo kě xī,
dī zhī ān wǒ qī。
yǒu cháo bù néng bì,
gǎn wàng gù lín fēi。
gǔ jiàn guāng shè dǒu,
lù shěn huán bù xǐu。
yù cùi shǐ zhī lì,
chí cǐ kǒng shāng shǒu。
bù ruò liǎng qián zhūi,
fǎn yǐ dé qǔ shòu。
xiàng shì kōng bào gūi,
lìng rén yán shén hòu。
yú xián zì rú,
jiāo lóng xū chéng yún。
yú yǐ zì zú,
jiāo lóng huò kě xún。
dà xiǎo gè xiāo yáo,
diāo yàn hé zú lùn。
fāng cūi qīu qì gāo,
dà yǔ hé xiāo sāo。
zhǔ rén yǒu xī chéng,
kè zǐ miǎn jiāo láo。
dào tú hé zòng héng,
shǐ wǒ yán sè xiāo。
shì gù duō fēn yún,
wàn shì tú áo áo。
yī xiào yù fú yī,
qīng shān pín jiàn zhāo 。