次韵王性之见寄佳句
(宋代)李之仪
文质相乘徒野史,拔山塞海终军死。早时妄作不朽计,掇终馀疏自纲纪。
跳梁甃缺固无有,白首何堪堕牛李。冥行触柱犹欲前,布袜青鞋从兹始。
春风罾头问时鱼,莫雨洲中吟白芷。尔来蹭蹬十二年,尚向牛角惊斗蚁。
亭亭日没见初月,宛是角巾逢绮里。万顷烟波渺天末,十丈霜松腾涧底。
几从窈窕泛斗槎,终愧婆娑参佩蕊。晚来鹊话颇不凡,俄报翩翩航一苇。
元龙豪气不少除,楼卧超然遽思起。问途直指三峰去,盘马楼前万人喜。
亟发健句压欲倒,似不见容已无齿。便期脱帽洒风腴,豫宿寒舂絜云子。
定应一笑非等閒,更想笔端如泻水。

李之仪
李之仪(1038~1117)北宋词人。字端叔,自号姑溪居士、姑溪老农。汉族,沧州无棣(庆云县)人。哲宗元祐初为枢密院编修官,通判原州。元祐末从苏轼于定州幕府,朝夕倡酬。元符中监内香药库,御史石豫参劾他曾为苏轼幕僚,不可以任京官,被停职。徽宗崇宁初提举河东常平。后因得罪权贵蔡京,除名编管太平州(今安徽当涂),后遇赦复官,晚年卜居当涂。著有《姑溪词》一卷、《姑溪居士前集》五十卷和《姑溪题跋》二卷。
《次韵王性之见寄佳句》拼音标注
cì yùn wáng xìng zhī jiàn jì jiā jù
wén zhí xiāng chéng tú yě shǐ,
bá shān sāi hǎi zhōng jūn sǐ。
zǎo shí wàng zuò bù xǐu jì,
duó zhōng yú shū zì gāng jì。
tiào liáng zhòu quē gù wú yǒu,
bái shǒu hé kān duò níu lǐ。
míng xíng hóng zhù yóu yù qián,
bù wà qīng xié cóng zī shǐ。
chūn fēng zēng tóu wèn shí yú,
mò yǔ zhōu zhōng yín bái zhǐ。
ěr lái cèng dèng shí èr nián,
shàng xiàng níu jiǎo liáng dǒu yǐ。
tíng tíng rì méi jiàn chū yuè,
wǎn shì jiǎo jīn féng qǐ lǐ。
wàn qǐng yān bō miǎo tiān mò,
shí zhàng shuāng sōng téng jiàn dǐ。
jī cóng yǎo tiǎo fàn dǒu chá,
zhōng kùi pó suō cān pèi rǔi。
wǎn lái què huà pǒ bù fán,
é bào piān piān háng yī wěi。
yuán lóng háo qì bù shǎo chú,
lóu wò chāo rán jù sī qǐ。
wèn tú zhí zhǐ sān fēng qù,
pán mǎ lóu qián wàn rén xǐ。
jí fā jiàn jù yā yù dǎo,
sì bù jiàn róng yǐ wú chǐ。
biàn qī tuō mào sǎ fēng yú,
yù sù hán chōng xié yún zǐ。
dìng yìng yī xiào fēi děng xián,
gèng xiǎng bǐ duān rú xiè shǔi。
- 上一篇:维扬会张曼老陈莹中分韵得柳字
- 下一篇:五云观