
李之仪
李之仪(1038~1117)北宋词人。字端叔,自号姑溪居士、姑溪老农。汉族,沧州无棣(庆云县)人。哲宗元祐初为枢密院编修官,通判原州。元祐末从苏轼于定州幕府,朝夕倡酬。元符中监内香药库,御史石豫参劾他曾为苏轼幕僚,不可以任京官,被停职。徽宗崇宁初提举河东常平。后因得罪权贵蔡京,除名编管太平州(今安徽当涂),后遇赦复官,晚年卜居当涂。著有《姑溪词》一卷、《姑溪居士前集》五十卷和《姑溪题跋》二卷。
《次韵圣源无求兼怀元章》拼音标注
cì yùn shèng yuán wú qíu jiān huái yuán zhāng
xiàn mén bù jiàn jiàn ān qī,
líu shǔi gāo shān dú wǒ zhī。
mén jìng tà chuān xíng fù ěr,
líng dān jìu huó xìn néng qí。
huàn sūi dé biàn cái sān zhǐ,
jiè kǒng zhōng huán shì liǎng chī。
bù yòng jiān nán chéng fā zhǒng,
hóng lóu qīn gòng fù pēng kúi。