管顺甫以湘竹为青奴儿贶为名湘夫人赋以谢之
(宋代)李曾伯

李曾伯
李曾伯(1198年-1268年),字长孺,号可斋。原籍覃怀(今河南沁阳附近),南渡后寓居嘉兴(今浙江嘉兴)。南宋中晚期名臣、词人,太宰李邦彦之后。其词喜用慷慨悲壮之调,抒发忧时感世之情,自称“愿学稼轩翁(辛弃疾)”《四库提要》称其“才气纵横,颇不入格,要亦戛戛异人,不屑拾慧牙后”。有《可斋杂稿》等传世。
《管顺甫以湘竹为青奴儿贶为名湘夫人赋以谢之》拼音标注
guǎn shùn fǔ yǐ xiāng zhú wèi qīng nú ér kuàng wèi míng xiāng fū rén fù yǐ xiè zhī
qiè jiā qí yuán běi fēng jūn,
jué zǔ cí shì zōng cāng yún。
zǐ sūn yì dài zhēn jié wén,
zhī zōng yī pài cóng nán xún。
qiān gǔ líu luò xiāng jiāng bīn,
jī fān yǔ lù fū xīn róng。
bān bān bù gǎi tí hóng hén,
gāo jiān qī fá hǔi zì jīn。
zú yǐ qǔ huò lí fǔ jīn,
gōng qiǎo zhuó xuē zī tā rén。
guǎn chéng fū zǐ chū yì xīn,
zuò yǒng qǔ yì hé qí yún。
zhì zhī qiān lǐ chōng wú tíng,
mìng yǐ tāng mù yú pín míng。
páng fó tài bó zhī wén shēn,
xū zhōng zhí wài yuán qiě míng。
bù sī bù gǔ bù shòu chén,
yī xiào bù yòng juān qiān jīn。
qū méi fēng jiá cóng zá chén,
sūi yǒu duō hùi wú yī tián。
chén xī jiàn wǒ mián fēng líng,
qū gōng shí fù hū zhēn zhēn。
gǔ sūi fēi yù jī sì bīng,
dié mèng bù dào wū shān yún。
bái jiā mán sù qīng zì qīng,
lǎo wǒ zhù yáng wú wàng méng。
yǐ lì wú tǐ quán wú shén,
zhāo hún gòng dú lí sāo jīng。
tūi zhěn tóng zuò huá xū mín,
zhǐ yú yī yè qīu qì qīng。
yóu kuāng zhōng shàn qiáng jiǎo qíng,
hé wèi qīng nú yì zuò bái tóu yín 。