醉蓬莱·有擎天一柱

(宋代)李曾伯

有擎天一柱,殿角西头,手扶宗祐。万里鱼凫,倚金城山立。亭障惊沙,毡裘卷地,倏度黄龙碛。玉帐从容,招摇才指,顿清边色。见说中天,翠华南渡,一捷金平,胆寒西贼。帝锡公侯,更高逾前绩。箕尾辉腾,昴街芒敛,看清平天日。周衮归来,凤池麟阁,双鬓犹黑。

李曾伯

李曾伯(1198年-1268年),字长孺,号可斋。原籍覃怀(今河南沁阳附近),南渡后寓居嘉兴(今浙江嘉兴)。南宋中晚期名臣、词人,太宰李邦彦之后。其词喜用慷慨悲壮之调,抒发忧时感世之情,自称“愿学稼轩翁(辛弃疾)”《四库提要》称其“才气纵横,颇不入格,要亦戛戛异人,不屑拾慧牙后”。有《可斋杂稿》等传世。

《醉蓬莱·有擎天一柱》拼音标注

zùi péng lái · yǒu qíng tiān yī zhù
yǒu qíng tiān yī zhù,
diàn jiǎo xī tóu,
shǒu fú zōng yòu。
wàn lǐ yú fú,
yǐ jīn chéng shān lì。
tíng zhàng liáng shā,
zhān qíu juàn dì,
shū dù huáng lóng qì。
yù zhàng cóng róng,
zhāo yáo cái zhǐ,
dùn qīng biān sè。
jiàn shuō zhōng tiān,
cùi huá nán dù,
yī jié jīn píng,
dǎn hán xī zéi。
dì xí gōng hóu,
gèng gāo yú qián jī。
jī wěi hūi téng,
mǎo jiē máng liàn,
kàn qīng píng tiān rì。
zhōu gǔn gūi lái,
fèng chí lín gé,
shuāng bìn yóu hēi 。