贺新凉(巧夕雨 不饮 啜茶而散)

(宋代)李曾伯

可恨经年别。正安排、剖瓜植竹,拟酬佳节。应为犁锄机杼懒,天遣阿香磨折。翻一饷、廉纤凄切。寂寞金针红线女,枉玉箫、吹断秦楼月。
清漏静,楚天阔。东皋且愿三农悦。任从渠、鹊桥蛛网,一番虚设。挽取天河聊为我,尽洗西风残热。休懊恼、云生巫峡。底用乞灵求太巧,看世人、弄巧多成拙。姑止酒,命茶啜。

李曾伯

李曾伯(1198年-1268年),字长孺,号可斋。原籍覃怀(今河南沁阳附近),南渡后寓居嘉兴(今浙江嘉兴)。南宋中晚期名臣、词人,太宰李邦彦之后。其词喜用慷慨悲壮之调,抒发忧时感世之情,自称“愿学稼轩翁(辛弃疾)”《四库提要》称其“才气纵横,颇不入格,要亦戛戛异人,不屑拾慧牙后”。有《可斋杂稿》等传世。

《贺新凉(巧夕雨,不饮,啜茶而散)》拼音标注

hè xīn liáng ( qiǎo xī yǔ,bù yǐn,chuò chá ér sàn )
kě hèn jīng nián bié。
zhèng ān pái 、 pōu guā zhí zhú,
nǐ chóu jiā jié。
yìng wèi lí chú jī zhù lǎn,
tiān qiǎn ā xiāng mó zhé。
fān yī xiǎng 、 lián xiān qī qiē。
jì mò jīn zhēn hóng xiàn nv̌,
wǎng yù xiāo 、 chūi duàn qín lóu yuè。
qīng lòu jìng,
chǔ tiān kuò。
dōng gāo qiě yuàn sān nóng yuè。
rèn cóng qú 、 què qiáo zhū wǎng,
yī fān xū shè。
wǎn qǔ tiān hé liáo wèi wǒ,
jǐn xǐ xī fēng cán rè。
xīu ào nǎo 、 yún shēng wū xiá。
dǐ yòng qǐ líng qíu tài qiǎo,
kàn shì rén 、 nòng qiǎo duō chéng zhuó。
gū zhǐ jǐu,
mìng chá chuò。