同诸公秋日游昆明池思古
(唐代)储光羲
太阴连晦朔,雨与天根违。凄风披田原,横污益山陂。
农畯尽颠沛,顾望稼穑悲。皇灵恻群甿,神政张天维。
坤纪戮屏翳,元纲扶逶迤。回塘清沧流,大曜悬金晖。
秋色浮浑沌,清光随涟漪。豫章尽莓苔,柳杞成枯枝。
骤闻汉天子,征彼西南夷。伐棘开洪渊,秉旄训我师。
震云灵鼍鼓,照水蛟龙旂。锐士千万人,猛气如熊罴。
刑罚一以正,干戈自有仪。坐作河汉倾,进退楼船飞。
羽发鸿雁落,桧动芙蓉披。峨峨三云宫,肃肃振旅归。
恶德忽小丑,器用穷地赀。上兵贵伐谋,此道不能为。
吁哉蒸人苦,始曰征伐非。穆穆轩辕朝,耀德守方陲。
君臣日安闲,远近无怨思。石鲸既蹭蹬,女牛亦流离。
猵獭游渚隅,葭芦生漘湄。坎埳四十里,填游今已微。
江伯方翱翔,天吴亟往来。桑榆惨无色,伫立暮霏霏。
老幼樵木还,宾从回鞿羁。帝梦鲜鱼索,明月当报时。

储光羲
储光羲(约706—763)唐代官员,润州延陵人,祖籍兖州。田园山水诗派代表诗人之一。开元十四年(726年)举进士,授冯翊县尉,转汜水、安宣、下邽等地县尉。因仕途失意,遂隐居终南山。后复出任太祝,世称储太祝,官至监察御史。安史之乱中,叛军攻陷长安,被俘,迫受伪职。乱平,自归朝廷请罪,被系下狱,有《狱中贻姚张薛李郑柳诸公》诗,后贬谪岭南。江南储氏多为光羲公后裔,尊称为“江南储氏之祖”。
《同诸公秋日游昆明池思古》拼音标注
tóng zhū gōng qīu rì yóu kūn míng chí sī gǔ
pū rén lǐ chē qí,
xī chū jīn guāng kúi。
cāng cāng bái dì jiāo,
wǒ jiāng yóu líng chí。
tài yīn lián hùi shuò,
yǔ yǔ tiān gēn wéi。
qī fēng pī tián yuán,
héng wū yì shān bēi。
nóng jùn jǐn diān pèi,
gù wàng jià sè bēi。
huáng líng cè qún méng,
shén zhèng zhāng tiān wéi。
kūn jì lù píng yì,
yuán gāng fú wēi yǐ。
húi táng qīng cāng líu,
dà yào xuán jīn hūi。
qīu sè fú hún dùn,
qīng guāng súi lián yī。
yù zhāng jǐn méi tái,
lǐu qǐ chéng kū zhī。
zòu wén hàn tiān zǐ,
zhēng bǐ xī nán yí。
fá jí kāi hóng yuān,
bǐng máo xùn wǒ shī。
zhèn yún líng tuó gǔ,
zhào shǔi jiāo lóng qí。
rùi shì qiān wàn rén,
měng qì rú xióng pí。
xíng fá yī yǐ zhèng,
gān gē zì yǒu yí。
zuò zuò hé hàn qīng,
jìn tùi lóu chuán fēi。
yǔ fā hóng yàn luò,
kuài dòng fú róng pī。
é é sān yún gōng,
sù sù zhèn lv̌ gūi。
è dé hū xiǎo chǒu,
qì yòng qióng dì zī。
shàng bīng gùi fá móu,
cǐ dào bù néng wèi。
xū zāi zhēng rén kǔ,
shǐ yuē zhēng fá fēi。
mù mù xuān yuán zhāo,
yào dé shǒu fāng chúi。
jūn chén rì ān xián,
yuǎn jìn wú yuàn sī。
shí jīng jì cèng dèng,
nv̌ níu yì líu lí。
biān tà yóu zhǔ yú,
jiā lú shēng chún méi。
kǎn kǎn sì shí lǐ,
tián yóu jīn yǐ wēi。
jiāng bó fāng áo xiáng,
tiān wú jí wǎng lái。
sāng yú cǎn wú sè,
zhù lì mù fēi fēi。
lǎo yòu qiáo mù huán,
bīn cóng húi jī jī。
dì mèng xiān yú suǒ,
míng yuè dāng bào shí。