【双调】新水令_风凰台上忆

(元代)关汉卿

风凰台上忆吹箫,似钱塘梦魂初觉。花月约,凤鸾交,半世魂狂,总做了一场懊。

【驻马听】黄诏奢豪,桑木剑熬乏古定刀;双郎穷薄,纸糊锹撅了点刚锹。怕不待争锋取债恋多娇,又索书名画字寻人保。枉徒劳,供钱买笑教人笑。

【落梅风】姨夫闹,咱便晓,君子不夺人之好。他揽定磨杆儿夸俏,推不动磨杆上自吊。

【步步娇】积趱下三十两通行鸦青钞,买取个大笠子粗麻罩。妆甚腰,眼落处和他契丹交。虽是不风骚,不到得着圈套。

【甜水令】佳人有意郎君俏,郎君没钞莺花恼。如今等惜花人弄巧,指不过美话儿排,虚科儿套,实心儿少。想着月下情,星前约,是则是花木瓜儿看好。李亚仙负心疾,郑元和下番早。

关汉卿

关汉卿(约1220年──1300年),元代杂剧作家。是中国古代戏曲创作的代表人物,“元曲四大家”之首。号已斋(一作一斋)、已斋叟。汉族,解州人(今山西省运城),与马致远、郑光祖、白朴并称为“元曲四大家”。以杂剧的成就最大,一生写了60多种,今存18种,最著名的有《窦娥冤》;关汉卿也写了不少历史剧,如:《单刀会》、《单鞭夺槊》、《西蜀梦》等;散曲今在小令40多首、套数10多首。关汉卿塑造的“我却是蒸不烂、煮不熟、捶不匾、炒不爆、响珰珰一粒铜豌豆”(〈不伏老〉)的形象也广为人称,被誉“曲家圣人”。

《【双调】新水令_风凰台上忆》拼音标注

【 shuāng diào 】 xīn shǔi lìng _ fēng huáng tái shàng yì
fēng huáng tái shàng yì chūi xiāo,
sì qián táng mèng hún chū jué。
huā yuè yuē,
fèng luán jiāo,
bàn shì hún kuáng,
zǒng zuò le yī cháng ào。
【 zhù mǎ tīng 】 huáng zhào shē háo,
sāng mù jiàn áo fá gǔ dìng dāo ; shuāng láng qióng bó,
zhǐ hú qiāo juē le diǎn gāng qiāo。
pà bù dài zhēng fēng qǔ zhài liàn duō jiāo,
yòu suǒ shū míng huà zì xún rén bǎo。
wǎng tú láo,
gōng qián mǎi xiào jiào rén xiào。
【 luò méi fēng 】 yí fū nào,
zán biàn xiǎo,
jūn zǐ bù duó rén zhī hǎo。
tā lǎn dìng mó gān ér kuā qiào,
tūi bù dòng mó gān shàng zì diào。
【 bù bù jiāo 】 jī zǎn xià sān shí liǎng tōng xíng yā qīng chāo,
mǎi qǔ gè dà lì zǐ cū má zhào。
zhuāng shén yāo,
yǎn luò chù hé tā qì dān jiāo。
sūi shì bù fēng sāo,
bù dào dé zháo quān tào。
【 tián shǔi lìng 】 jiā rén yǒu yì láng jūn qiào,
láng jūn méi chāo yīng huā nǎo。
rú jīn děng xī huā rén nòng qiǎo,
zhǐ bù guò měi huà ér pái,
xū kē ér tào,
shí xīn ér shǎo。
xiǎng zháo yuè xià qíng,
xīng qián yuē,
shì zé shì huā mù guā ér kàn hǎo。
lǐ yà xiān fù xīn jí,
zhèng yuán hé xià fān zǎo。