赠乔二郎

(唐代)吕岩

与君相见皇都里,陶陶动便经年醉。醉中往往爱藏真,
亦不为他名与利。劝君休恋浮华荣,直须奔走烟霞程。
烟霞欲去如何去,先须肘后飞金晶。金晶飞到上宫里,
上宫下宫通光明。当时玉汞涓涓生,奔归元海如雷声。
从此夫妻相际会,欢娱踊跃情无外。水火都来两半间,
卦候翻成地天泰。一浮一沈阳炼阴,阴尽方知此理深。
到底根元是何物,分明只是水中金。乔公乔公急下手,
莫逐乌飞兼兔走。何如修炼作真人,尘世浮生终不久。
人道长生没得来,自古至今有有有。

吕岩

吕岩,也叫做吕洞宾。唐末、五代著名道士。名喦,号纯阳子,自称回道人。世称吕祖或纯阳祖师,为民间神话故事八仙之一。较早的宋代记载,称他为“关中逸人”或“关右人”,元代以后比较一致的说法,则为河中府蒲坂县永乐镇(今属山西芮城)人,或称世传为东平(治在今山东东平)人。

《赠乔二郎》拼音标注

zèng qiáo èr láng
yǔ jūn xiāng jiàn huáng dū lǐ,
táo táo dòng biàn jīng nián zùi。
zùi zhōng wǎng wǎng ài cáng zhēn,
yì bù wèi tā míng yǔ lì。
quàn jūn xīu liàn fú huá róng,
zhí xū bēn zǒu yān xiá chéng。
yān xiá yù qù rú hé qù,
xiān xū zhǒu hòu fēi jīn jīng。
jīn jīng fēi dào shàng gōng lǐ,
shàng gōng xià gōng tōng guāng míng。
dāng shí yù gǒng juān juān shēng,
bēn gūi yuán hǎi rú léi shēng。
cóng cǐ fū qī xiāng jì hùi,
huān yú yǒng yuè qíng wú wài。
shǔi huǒ dū lái liǎng bàn jiān,
guà hòu fān chéng dì tiān tài。
yī fú yī shěn yáng liàn yīn,
yīn jǐn fāng zhī cǐ lǐ shēn。
dào dǐ gēn yuán shì hé wù,
fēn míng zhǐ shì shǔi zhōng jīn。
qiáo gōng qiáo gōng jí xià shǒu,
mò zhú wū fēi jiān tù zǒu。
hé rú xīu liàn zuò zhēn rén,
chén shì fú shēng zhōng bù jǐu。
rén dào cháng shēng méi dé lái,
zì gǔ zhì jīn yǒu yǒu yǒu。