长寿寺粲公院新甃井

(唐代)李颀

僧房来往久,露井每同观。白石抱新甃,苍苔依旧栏。
空瓶宛转下,长绠辘轳盘。境界因心净,泉源见底寒。
钟鸣时灌顶,对此日闲安。

李颀

李颀(690-751),汉族,东川(今四川三台)人(有争议),唐代诗人。少年时曾寓居河南登封。开元十三年进士,做过新乡县尉的小官,诗以写边塞题材为主,风格豪放,慷慨悲凉,七言歌行尤具特色。

《长寿寺粲公院新甃井》拼音标注

cháng shòu sì càn gōng yuàn xīn zhòu jǐng
sēng fáng lái wǎng jǐu,
lù jǐng měi tóng guān。
bái shí bào xīn zhòu,
cāng tái yī jìu lán。
kōng píng wǎn zhuǎn xià,
cháng gěng lù lú pán。
jìng jiè yīn xīn jìng,
quán yuán jiàn dǐ hán。
zhōng míng shí guàn dǐng,
dùi cǐ rì xián ān。