无尽上人东林禅居

(唐代)李颀

草堂每多暇,时谒山僧门。所对但群木,终朝无一言。
我心爱流水,此地临清源。含吐山上日,蔽亏松外村。
孤峰隔身世,百衲老寒暄。禅户积朝雪,花龛来暮猿。
顾余守耕稼,十载隐田园。萝筱慰舂汲,岩潭恣讨论。
泄云岂知限,至道莫探元。且愿启关锁,于焉微尚存。

李颀

李颀(690-751),汉族,东川(今四川三台)人(有争议),唐代诗人。少年时曾寓居河南登封。开元十三年进士,做过新乡县尉的小官,诗以写边塞题材为主,风格豪放,慷慨悲凉,七言歌行尤具特色。

《无尽上人东林禅居》拼音标注

wú jǐn shàng rén dōng lín shàn jū
cǎo táng měi duō xiá,
shí yè shān sēng mén。
suǒ dùi dàn qún mù,
zhōng zhāo wú yī yán。
wǒ xīn ài líu shǔi,
cǐ dì lín qīng yuán。
hán tǔ shān shàng rì,
bì yú sōng wài cūn。
gū fēng gé shēn shì,
bǎi nà lǎo hán xuān。
shàn hù jī zhāo xuě,
huā kān lái mù yuán。
gù yú shǒu gēng jià,
shí zài yǐn tián yuán。
luó xiǎo wèi chōng jí,
yán tán zì tǎo lùn。
xiè yún qǐ zhī xiàn,
zhì dào mò tàn yuán。
qiě yuàn qǐ guān suǒ,
yú yān wēi shàng cún。