春风引

(宋代)曹勋

忆昔上国宣和初,时平比屋欢唐虞。
天王恺乐纵游豫,翔风和气凌天衢。
苍龙颁春动时辂,晴光彩错明金铺。
扶晨官师会朝请,杂沓剑佩诸侯趋。
仗移走马退东掖,阗阗车骑喧传呼。
笙箫合沓送歌酒,游人买笑捐金珠。
太平一百六十载,四夷面内无征诛。
歌星声未断霓裳舞,胡兵直指隳神都。
苍茫万乘扣军垒,六龙不御惊镤{金辜}。
阴虹当天变白昼,中原化作羊犬区。
黄旗悠悠渡江汉,百僚竄伏天一隅。
南极三吴北燕蓟,西秦东鲁残羌胡。
至今申历遍三四,生民散尽悲巢鸟。
我每思家限淮水,摇摇心与飞云孤。
江城春风涨白浪,鸡声可数屋可逾。
兵缠九宇无花木,憔悴春风空绿芜。

曹勋

曹勋(1098—1174)字公显,一字世绩,号松隐,颍昌阳翟(今河南禹县)人。宣和五年(1123),以荫补承信郎,特命赴进士廷试,赐甲科。靖康元年(1126),与宋徽宗一起被金兵押解北上,受徽宗半臂绢书,自燕山逃归。建炎元年(1127)秋,至南京(今河南商丘)向宋高宗上御衣书,请求召募敢死之士,由海路北上营救徽宗。当权者不听,被黜。绍兴十一年(1141),宋金和议成,充报谢副使出使金国,劝金人归还徽宗灵柩。十四年、二十九年又两次使金。孝宗朝拜太尉。著有《松隐文集》、《北狩见闻录》等。他的诗比较平庸,但有几首使金诗颇值得注意。

《春风引》拼音标注

chūn fēng yǐn
yì xī shàng guó xuān hé chū,
shí píng bǐ wū huān táng yú。
tiān wáng kǎi lè zòng yóu yù,
xiáng fēng hé qì líng tiān qú。
cāng lóng bān chūn dòng shí lù,
qíng guāng cǎi cuò míng jīn pū。
fú chén guān shī hùi zhāo qǐng,
zá tà jiàn pèi zhū hóu qū。
zhàng yí zǒu mǎ tùi dōng yè,
tián tián chē qí xuān chuán hū。
shēng xiāo hé tà sòng gē jǐu,
yóu rén mǎi xiào juān jīn zhū。
tài píng yī bǎi lìu shí zài,
sì yí miàn nèi wú zhēng zhū。
gē xīng shēng wèi duàn ní cháng wǔ,
hú bīng zhí zhǐ hūi shén dū。
cāng máng wàn chéng kòu jūn lěi,
lìu lóng bù yù liáng pú { jīn gū }。
yīn hóng dāng tiān biàn bái zhòu,
zhōng yuán huà zuò yáng quǎn qū。
huáng qí yōu yōu dù jiāng hàn,
bǎi liáo cuàn fú tiān yī yú。
nán jí sān wú běi yàn jì,
xī qín dōng lǔ cán qiāng hú。
zhì jīn shēn lì biàn sān sì,
shēng mín sàn jǐn bēi cháo niǎo。
wǒ měi sī jiā xiàn huái shǔi,
yáo yáo xīn yǔ fēi yún gū。
jiāng chéng chūn fēng zhǎng bái làng,
jī shēng kě shù wū kě yú。
bīng chán jǐu yǔ wú huā mù,
qiáo cùi chūn fēng kōng lv̀ wú 。