登庐山诗二首 其二
(南北朝)鲍照
访世失隐沦,从山异灵士。明发振云冠,升峤远栖趾。
高岑隔半天,长崖断千里。氛雾承星辰,潭壑洞江汜。
崭绝类虎牙,巑岏象熊耳。埋冰或百年,韬树必千祀。
鸡鸣清涧中,猿啸白云里。瑶波逐穴开,霞石触峰起。
回互非一形,参差悉相似。倾听凤管宾,缅望钓龙子。
松桂盈膝前,如何秽城市。

鲍照
鲍照(约415年~466年)南朝宋文学家,与颜延之、谢灵运合称“元嘉三大家”。字明远,汉族,祖籍东海(治所在今山东郯城西南,辖区包括今江苏涟水,久居建康(今南京)。家世贫贱,临海王刘子顼镇荆州时,任前军参军。刘子顼作乱,照为乱兵所杀。他长于乐府诗,其七言诗对唐代诗歌的发展起了很重要的作用。有《鲍参军集》。
《登庐山诗二首 其二》拼音标注
dēng lú shān shī èr shǒu qí èr
fǎng shì shī yǐn lún,
cóng shān yì líng shì。
míng fā zhèn yún guān,
shēng jiào yuǎn qī zhǐ。
gāo cén gé bàn tiān,
cháng yá duàn qiān lǐ。
fēn wù chéng xīng chén,
tán hè dòng jiāng sì。
zhǎn jué lèi hǔ yá,
cuán yuán xiàng xióng ěr。
mái bīng huò bǎi nián,
tāo shù bì qiān sì。
jī míng qīng jiàn zhōng,
yuán xiào bái yún lǐ。
yáo bō zhú xué kāi,
xiá shí hóng fēng qǐ。
húi hù fēi yī xíng,
cān chà xī xiāng sì。
qīng tīng fèng guǎn bīn,
miǎn wàng diào lóng zǐ。
sōng gùi yíng xī qián,
rú hé hùi chéng shì。