登小孤书壁

(明代)王守仁

人言小孤殊阻绝,从来可望不可攀。上有颠崖势欲堕,下有剑石交巉顽。

峡风闪壁船难进,洪涛怒撞蛟龙关。帆樯摧缩不敢越,往往退次依前山。

崖傍沙岸日东徙,忽成巨浸通西湾。帝心似悯舟楫苦,神斧夜劈无痕斑。

风雷倏翕见万怪,人谋不得容其间。我来锐意欲一往,小舟微服沿回澜。

侧身肋息仰天窦,悬空绝栈蛛丝悭。风吹卯酒眼花落,冻滑丹梯足力孱。

青单吹雨出仍没,白鸟避客来复还。峰头四顾尽落日,宛然风景如瀛寰。

烟霞未觉三山远,尘土聊乘半日閒。奇观江海讵为险,世情平地犹多艰。

呜呼,世情平地犹多艰,回瞻北极双泪潺。

王守仁

王守仁(1472年10月31日-1529年1月9日),汉族,幼名云,字伯安,号阳明,封新建伯,谥文成,人称王阳明。明代最著名的思想家、文学家、哲学家和军事家。王阳明不仅是宋明心学的集大成者,一生事功也是赫赫有名,故称之为“真三不朽”其学术思想在中国、日本、朝鲜半岛以及东南亚国家乃至全球都有重要而深远的影响,因此,王守仁(心学集大成者)和孔子(儒学创始人)、孟子(儒学集大成者)、朱熹(理学集大成者)并称为孔、孟、朱、王。

《登小孤书壁》拼音标注

dēng xiǎo gū shū bì
rén yán xiǎo gū shū zǔ jué,
cóng lái kě wàng bù kě pān。
shàng yǒu diān yá shì yù duò,
xià yǒu jiàn shí jiāo chán wán。
xiá fēng shǎn bì chuán nán jìn,
hóng tāo nù zhuàng jiāo lóng guān。
fān qiáng cūi suō bù gǎn yuè,
wǎng wǎng tùi cì yī qián shān。
yá bàng shā àn rì dōng xǐ,
hū chéng jù jìn tōng xī wān。
dì xīn sì mǐn zhōu jí kǔ,
shén fǔ yè pī wú hén bān。
fēng léi shū xì jiàn wàn guài,
rén móu bù dé róng qí jiān。
wǒ lái rùi yì yù yī wǎng,
xiǎo zhōu wēi fú yán húi lán。
cè shēn lèi xī yǎng tiān dòu,
xuán kōng jué zhàn zhū sī qiān。
fēng chūi mǎo jǐu yǎn huā luò,
dòng huá dān tī zú lì chán。
qīng dān chūi yǔ chū réng méi,
bái niǎo bì kè lái fù huán。
fēng tóu sì gù jǐn luò rì,
wǎn rán fēng jǐng rú yíng huán。
yān xiá wèi jué sān shān yuǎn,
chén tǔ liáo chéng bàn rì xián。
qí guān jiāng hǎi jù wèi xiǎn,
shì qíng píng dì yóu duō jiān。
wū hū,
shì qíng píng dì yóu duō jiān,
húi zhān běi jí shuāng lèi chán。