多丽(中秋)

(宋代)杨无咎

晚风清,淡云卷尽轻罗。看银蟾、初离海上,万里碧汉澄波。碾云衢、玉轮缓驾,照山影、宝镜新磨。光彻庭除,寒生绮席,无聊清兴助吟哦。共宴赏、明宵天气,晴晦又知他。无眠处,衣濡湛露,目断明河。
念年来、青云失志,举头羞见嫦娥。且高歌、细敲檀板,拚痛饮、频倒金荷。断约他年,重挥大手,桂枝须斫最高柯。恁时节、清光比似,今夕更应多。功名事,到头须在,休用忙呵。

杨无咎

杨无咎(1097~1171)字补之,杨一作扬,一说名补之,字无咎。自号逃禅老人、清夷长者、紫阳居士。临江清江(今江西樟树)人,寓居洪州南昌。绘画尤擅墨梅。水墨人物画师法李公麟。书学欧阳询,笔势劲利。今存《逃禅词》一卷,词多题画之作,风格婉丽。生平事迹见《宋史翼》卷三六。

《多丽(中秋)》拼音标注

duō lì ( zhōng qīu )
wǎn fēng qīng,
dàn yún juàn jǐn qīng luō。
kàn yín chán 、 chū lí hǎi shàng,
wàn lǐ bì hàn chéng bō。
niǎn yún qú 、 yù lún huǎn jià,
zhào shān yǐng 、 bǎo jìng xīn mó。
guāng chè tíng chú,
hán shēng qǐ xí,
wú liáo qīng xīng zhù yín é。
gòng yàn shǎng 、 míng xiāo tiān qì,
qíng hùi yòu zhī tā。
wú mián chù,
yī rú zhàn lù,
mù duàn míng hé。
niàn nián lái 、 qīng yún shī zhì,
jǔ tóu xīu jiàn cháng é。
qiě gāo gē 、 xì qiāo tán bǎn,
pàn tòng yǐn 、 pín dǎo jīn hé。
duàn yuē tā nián,
zhòng hūi dà shǒu,
gùi zhī xū zhuó zùi gāo kē。
rèn shí jié 、 qīng guāng bǐ sì,
jīn xī gèng yìng duō。
gōng míng shì,
dào tóu xū zài,
xīu yòng máng hē。