殢人娇(李莹)

(宋代)杨无咎

恼乱东君,满目千花百卉。偏怜处、爱他秾李。莹然风骨,占十分春意。休漫说、唐昌观中玉蕊。
女石雪减霜,凌红掩翠。看不足、可人情味。会须移种,向曲栏幽石戚。愁绿叶成阴,道傍人指。

杨无咎

杨无咎(1097~1171)字补之,杨一作扬,一说名补之,字无咎。自号逃禅老人、清夷长者、紫阳居士。临江清江(今江西樟树)人,寓居洪州南昌。绘画尤擅墨梅。水墨人物画师法李公麟。书学欧阳询,笔势劲利。今存《逃禅词》一卷,词多题画之作,风格婉丽。生平事迹见《宋史翼》卷三六。

《殢人娇(李莹)》拼音标注

tì rén jiāo ( lǐ yíng )
nǎo luàn dōng jūn,
mǎn mù qiān huā bǎi hùi。
piān lián chù 、 ài tā nóng lǐ。
yíng rán fēng gǔ,
zhān shí fēn chūn yì。
xīu màn shuō 、 táng chāng guān zhōng yù rǔi。
nv̌ shí xuě jiǎn shuāng,
líng hóng yǎn cùi。
kàn bù zú 、 kě rén qíng wèi。
hùi xū yí zhǒng,
xiàng qū lán yōu shí qī。
chóu lv̀ yè chéng yīn,
dào bàng rén zhǐ。