次韵孔平仲著作见寄四首 其一
(宋代)苏辙
昔在京城南,成均对茅屋。清晨屣履过,不顾车击毂。
时有江南生,能使多士服。同侪畏锋锐,兄弟更驰逐。
文成剧翻水,赋罢有馀烛。连收颔底髭,未耗髀中肉。
飞腾困中路,黾勉啄场粟。归来九江上,家有十亩竹。
一官粗包裹,万卷中自足。还如白司马,日听杜鹃哭。
我来万里外,命与江波触。罪重惭故人,囊空仰微禄。
已为达士笑,尚谓愚者福。米盐日草草,奔走常碌碌。
尺书慰贫病,佳句烂圭玉。多难畏人知,胡为强题目。
徂年慕桑梓,归念寄鸿鹄。但愿洗馀愆,躬耕江一曲。

苏辙
苏辙(1039—1112年),字子由,汉族,眉州眉山(今属四川)人。嘉祐二年(1057)与其兄苏轼同登进士科。神宗朝,为制置三司条例司属官。因反对王安石变法,出为河南推官。哲宗时,召为秘书省校书郎。元祐元年为右司谏,历官御史中丞、尚书右丞、门下侍郎因事忤哲宗及元丰诸臣,出知汝州,贬筠州、再谪雷州安置,移循州。徽宗立,徙永州、岳州复太中大夫,又降居许州,致仕。自号颍滨遗老。卒,谥文定。唐宋八大家之一,与父洵、兄轼齐名,合称三苏。
《次韵孔平仲著作见寄四首 其一》拼音标注
cì yùn kǒng píng zhòng zhù zuò jiàn jì sì shǒu qí yī
xī zài jīng chéng nán,
chéng jūn dùi máo wū。
qīng chén xǐ lv̌ guò,
bù gù chē jí gǔ。
shí yǒu jiāng nán shēng,
néng shǐ duō shì fú。
tóng chái wèi fēng rùi,
xiōng dì gèng chí zhú。
wén chéng jù fān shǔi,
fù bà yǒu yú zhú。
lián shōu hàn dǐ zī,
wèi hào bì zhōng ròu。
fēi téng kùn zhōng lù,
mǐn miǎn zhuó cháng sù。
gūi lái jǐu jiāng shàng,
jiā yǒu shí mǔ zhú。
yī guān cū bāo guǒ,
wàn juàn zhōng zì zú。
huán rú bái sī mǎ,
rì tīng dù juān kū。
wǒ lái wàn lǐ wài,
mìng yǔ jiāng bō hóng。
zùi zhòng cán gù rén,
náng kōng yǎng wēi lù。
yǐ wèi dá shì xiào,
shàng wèi yú zhě fú。
mǐ yán rì cǎo cǎo,
bēn zǒu cháng lù lù。
chǐ shū wèi pín bìng,
jiā jù làn gūi yù。
duō nán wèi rén zhī,
hú wèi qiáng tí mù。
cú nián mù sāng zǐ,
gūi niàn jì hóng hú。
dàn yuàn xǐ yú qiān,
gōng gēng jiāng yī qū。