题昭州山寺常寂上人水阁

(唐代)曹松

常寂常居常寂里,年年月月是空空。阶前未放岩根断,
屋下长教海眼通。本为入来寻佛窟,不期行处踏龙宫。
他时忆著堪图画,一朵云山二水中。

曹松

曹松(828——903),唐代晚期诗人。字梦徵。舒州(今安徽桐城,一今安徽潜山)人。生卒年不详。早年曾避乱栖居洪都西山,后依建州刺史李频。李死后,流落江湖,无所遇合。光化四年(901)中进士,年已70余,特授校书郎(秘书省正字)而卒。

《题昭州山寺常寂上人水阁》拼音标注

tí zhāo zhōu shān sì cháng jì shàng rén shǔi gé
cháng jì cháng jū cháng jì lǐ,
nián nián yuè yuè shì kōng kōng。
jiē qián wèi fàng yán gēn duàn,
wū xià cháng jiào hǎi yǎn tōng。
běn wèi rù lái xún fó kū,
bù qī xíng chù tà lóng gōng。
tā shí yì zhù kān tú huà,
yī duǒ yún shān èr shǔi zhōng。