李使君示开化诸诗

(宋代)周紫芝

使君一出承明庐,当年两佩龟峰鱼。龟峰小儿骑竹马,笑挽朱轓归故闾。

门外春风吹画戟,小阁香浓绮疏碧。苏州五字老更奇,东阳八咏人谁敌。

山堂闻说公自开,烟雨遥供翠鬟色。更向招提山窟中,竹杖穿云饱经历。

夜上孤峰看明月,晓趁钟鱼着僧屐。诗成知复几牛腰,倒廪倾囷公不惜。

他人举似与何人,知我耽诗老成僻。平日看囊止一钱,惊见纵横着圭璧。

当遣儿童勿浪传,按剑从来少人识。

周紫芝

周紫芝(1082-1155),南宋文学家。字少隐,号竹坡居士,宣城(今安徽宣州市)人。绍兴进士。高宗绍兴十五年,为礼、兵部架阁文字。高宗绍兴十七年(1147)为右迪功郎敕令所删定官。历任枢密院编修官、右司员外郎。绍兴二十一年(1151)出知兴国军(治今湖北阳新),后退隐庐山。交游的人物主要有李之仪、吕好问吕本中父子、葛立方以及秦桧等,曾向秦桧父子献谀诗。约卒于绍兴末年。著有《太仓稊米集》、《竹坡诗话》、《竹坡词》。有子周畴。

《李使君示开化诸诗》拼音标注

lǐ shǐ jūn shì kāi huà zhū shī
shǐ jūn yī chū chéng míng lú,
dāng nián liǎng pèi gūi fēng yú。
gūi fēng xiǎo ér qí zhú mǎ,
xiào wǎn zhū fān gūi gù lv́。
mén wài chūn fēng chūi huà jǐ,
xiǎo gé xiāng nóng qǐ shū bì。
sū zhōu wǔ zì lǎo gèng qí,
dōng yáng bā yǒng rén shúi dí。
shān táng wén shuō gōng zì kāi,
yān yǔ yáo gōng cùi huán sè。
gèng xiàng zhāo tí shān kū zhōng,
zhú zhàng chuān yún bǎo jīng lì。
yè shàng gū fēng kàn míng yuè,
xiǎo chèn zhōng yú zháo sēng jī。
shī chéng zhī fù jī níu yāo,
dǎo lǐn qīng qūn gōng bù xī。
tā rén jǔ sì yǔ hé rén,
zhī wǒ dān shī lǎo chéng pì。
píng rì kàn náng zhǐ yī qián,
liáng jiàn zòng héng zháo gūi bì。
dāng qiǎn ér tóng wù làng chuán,
àn jiàn cóng lái shǎo rén shì。