野妇行
(宋代)周紫芝
新安野妇双鬓垂,红膏涂靥深画眉。青襜两幅不掩骭,赤深一双深染泥。
饷耕如宾有翁媪,头戴银冠相媚好。银冠犹是嫁时妆,马上不知人绝倒。
长年相见无别离,竟死不识愁眉啼。红颜暗逐春光老,暮栉常随落日低。
秋娘一尺春风髻,下蔡阳城尽风靡。倾城可爱亦可怜,野妇谁知有西子。

周紫芝
周紫芝(1082-1155),南宋文学家。字少隐,号竹坡居士,宣城(今安徽宣州市)人。绍兴进士。高宗绍兴十五年,为礼、兵部架阁文字。高宗绍兴十七年(1147)为右迪功郎敕令所删定官。历任枢密院编修官、右司员外郎。绍兴二十一年(1151)出知兴国军(治今湖北阳新),后退隐庐山。交游的人物主要有李之仪、吕好问吕本中父子、葛立方以及秦桧等,曾向秦桧父子献谀诗。约卒于绍兴末年。著有《太仓稊米集》、《竹坡诗话》、《竹坡词》。有子周畴。
《野妇行》拼音标注
yě fù xíng
xīn ān yě fù shuāng bìn chúi,
hóng gāo tú yè shēn huà méi。
qīng chān liǎng fú bù yǎn gàn,
chì shēn yī shuāng shēn rǎn ní。
xiǎng gēng rú bīn yǒu wēng ǎo,
tóu dài yín guān xiāng mèi hǎo。
yín guān yóu shì jià shí zhuāng,
mǎ shàng bù zhī rén jué dǎo。
cháng nián xiāng jiàn wú bié lí,
jìng sǐ bù shì chóu méi tí。
hóng yán àn zhú chūn guāng lǎo,
mù jié cháng súi luò rì dī。
qīu niáng yī chǐ chūn fēng jì,
xià cài yáng chéng jǐn fēng mǐ。
qīng chéng kě ài yì kě lián,
yě fù shúi zhī yǒu xī zǐ。