哭补阙亡友綦毋学士

(唐代)王湾

明代资多士,儒林得异才。书从金殿出,人向玉墀来。
词学从平子,风仪褚彦回。崇仪希上德,近侍接元台。
曩契心期早,今游宴赏陪。屡迁君擢桂,分尉我从梅。
忽遇乘轺客,云倾构厦材。泣为洹水化,叹作泰山颓。
冀善初将慰,寻言半始猜。位联情易感,交密痛难裁。
远日寒旌暗,长风古挽哀。寰中无旧业,行处有新苔。
反哭魂犹寄,终丧子尚孩。葬田门吏给,坟木路人栽。
遽泄悲成往,俄传宠令回。玄经贻石室,朱绂耀泉台。
地古春长闭,天明夜不开。登山一临哭,挥泪满蒿莱。

王湾

王湾(约693年—约751年),字号不详,唐代诗人,洛阳(今河南洛阳)人。玄宗先天年间(712年)进士及第,授荥阳县主簿。后由荥阳主簿受荐编书,参与集部的编撰辑集工作,书成之后,因功授任洛阳尉。王湾“词翰早著”,现存诗10首,其中最出名的是《次北固山下》。

《哭补阙亡友綦毋学士》拼音标注

kū bǔ què wáng yǒu qí wú xué shì
míng dài zī duō shì,
rú lín dé yì cái。
shū cóng jīn diàn chū,
rén xiàng yù chí lái。
cí xué cóng píng zǐ,
fēng yí chǔ yàn húi。
chóng yí xī shàng dé,
jìn shì jiē yuán tái。
nǎng qì xīn qī zǎo,
jīn yóu yàn shǎng péi。
lv̌ qiān jūn zhuó gùi,
fēn wèi wǒ cóng méi。
hū yù chéng yáo kè,
yún qīng gōu shà cái。
qì wèi huán shǔi huà,
tàn zuò tài shān túi。
jì shàn chū jiāng wèi,
xún yán bàn shǐ cāi。
wèi lián qíng yì gǎn,
jiāo mì tòng nán cái。
yuǎn rì hán jīng àn,
cháng fēng gǔ wǎn āi。
huán zhōng wú jìu yè,
xíng chù yǒu xīn tái。
fǎn kū hún yóu jì,
zhōng sāng zǐ shàng hái。
zàng tián mén lì gěi,
fén mù lù rén zāi。
jù xiè bēi chéng wǎng,
é chuán chǒng lìng húi。
xuán jīng yí shí shì,
zhū fú yào quán tái。
dì gǔ chūn cháng bì,
tiān míng yè bù kāi。
dēng shān yī lín kū,
hūi lèi mǎn hāo lái。